Tuesday, April 8, 2008

sẽ là gì khi ta xa nhau?




Sẽ lặng lẽ khi em bước trên đường...
Sẽ đơn côi khi nhìn ai đó tay trong tay....
Sẽ là buốt giá khi mùa đông không còn ai nắm tay....
Sẽ là những lúc buồn lặng câm khóc 1 mình.....
Sẽ chẳng gọi tên nhau khi mình thấy nhớ....
Sẽ chẳng còn vị ngọt ngào trong những que kem....
Sẽ chẳng là ngượng nghịu khi nhìn mắt ai đó ấm áp...
Sẽ chẳng còn đỏ mặt mỗi lúc anh nhìn em...
Uh! có lẽ sẽ mãi chỉ là con số không....Bình thản...lạnh lẽo....trống rỗng...
Sẽ là đôi mắt vô hồn....
Sẽ là nụ cười chớm tắt...
Sẽ là rất nhạt trong những cây kẹo...
Sẽ là 1 kẹo sữa úa màu....
Sẽ là như thế khi không còn ai....

Làm sao để yêu 1 người ít hơn từng giây trôi qua???

Em biết cách làm cho người khác yêu mình ít hơn,ít hơn....Thậm chí là hết yêu mình ngay tức thì vào lúc đó....Nhưng chẳng bao h biết cách tự làm cho bản thân mình yêu bớt đi đâu....Không bao h đâu....

Em sợ những lúc cô đơn không biết tự chủ...Và lo lắng chẳng biết người ta còn yêu mình bao nhiêu???

Em từng nói yêu đến khi bản thân cười là đủ.Nhưng em sợ,sợ lắm.Lỡ chỉ mình em cười một mình thì sao?Lỡ rằng em yêu anh nhiều hơn ngược lại thì sao?

......

Lỡ xa nhau thì sao???

Sớm hay muộn rồi 2 người cũng sẽ xa nhau.Đó là quy luật rồi.

Hai trái tim đập cùng nhịp khi chúng ta xa nhau. Không thể gắng gượng. Một trong hai - và có thể hai trong hai chúng nó - sẽ tự tìm một nhịp mới mà hoà vào, tan vào...

Nên em tự dặn bản thân mình hãy yêu ít thôi,vì có mấy ai quay về lo lắng và gạt nước mắt cho người mình vừa bóp nát yêu thương bao giờ?
....

Nhưng làm sao để yêu ai đó ít đi???

....

Cười.Em đang cười đây.Nên cười vì tình yêu chúng ta không khác mọi người. Vì ta đang yêu như người ta đấy....Dễ thôi đúng không...?


Mưa rơi rồi....mưa rơi trong lòng em....Lạnh lẽo....

Mưa có vị mặn....mặn chát đầu môi....

............

Hạnh phúc ngọt ngào như viên kẹo, và tan ra như vậy. Em một mình, trong căn phòng nhỏ , với ánh đèn vàng.Nhưng giấc ngủ không còn bình yên....

Ngoài kia mưa vẫn rơi!!!! và em vẫn đang nằm tự hỏi làm thế nào để em iu anh ít đi 1 chút nhỉ..

Em chỉ mong ước, ngày em đi, 1 ngày rất gần thôi..em có thể cười, nói tạm biệt và mãi mãi nhớ đến anh như 1 trong những kĩ niệm đẹp nhất của đời em..

p/s:đêm nằm 1 mình, cảm xúc cứ tuôn ra như thế, chẳng đỡ nỗi..hix

Tuesday, April 1, 2008

ngày xưa ơi^^




tình hình là lâu rồi tớ hem vít blog nhỉ, hihi..blog bụi mù trời lun

dạo này sống dzui dzẻ , hihi, làm wen dc bạn mới, bro mới, hihi

bạn cũ thì vẫn tốt đẹp,học hành lăng tăng..deadline còn rất ư là xa vời

túm lại 2 chữ, hihi..tớ đang rất là "phè phỡn"

ngồi lục lục đám hình, tự nhiên thấy tấm hình hồi nhỏ..

ước gì mình lại trở về lúc đó nhỉ..ăn, ngủ, chơi, lăn lăn..hem suy nghĩ gì,hihi

chắc thậm chí còn chưa tập nói dc chữ " tình iu" , chữ "học hành" và đặc biệt là chữ " quyết định"

tình hình là đời mình ghét nhất chữ đó, chán, cứ mỗi lần mình quyết định là nắm chắc 90% là sai lâm huhu

mà sắp phải quyết định 1 chiện super quan trọng..tớ phải nói là tớ sợ đin lên huhu

ôi, bao giờ cho đến ngày xưa..dc nằm lăn lăn và 1 ngày bú 3 bình sữa haha ( bé H hồi bữa còn tình đổ chai Ken vô bình cho bé N bú nữa, kinh thật haha)

nhân tiện cám ơn những iu iu của tớ đã làm tớ rất vui những ngày wa, bé Lý iu, bé Hà iu và cả bro Tuấn iu nữa hihi chơi với mọi ng tớ cứ cười tít cả mắt

p/s: tình hình là cái hình hồi nhỏwá ngố nhưng tớ thích đin


Get this widget | Track details | eSnips Social DNA

Thursday, March 20, 2008

có những chuyện..ko là như thế!




1 ngày đầy suy nghĩ

mệt mỏi với cách cư xử của 1 số ng vn bên đây...cùng xa nhà, cùng chung đất nc..cùng mở miệng nói " I am vietnamese" có phải chúng ta nên đối xử tốt với nhau hơn chút ko? thất vọng thật

Cái cảm giác đợi kết quả sao mà khó chịu quá..

khoảng thời gian ở sing chắc ko còn nhìu nữa..mình mún lắm chứ..mình mún có thật nhìu kĩ niệm với bạn bè, mún níu kéo, mún nhớ mọi lúc bên nhau..nhưng hình như ko dc thì phải

Ngọc ko phải là ng nhạy cảm đến thế..chỉ là dạo gần đây, có những chiện Ngọc ko hỉu nỗi..

có những thứ Ngọc nghĩ gần như hiển nhiên nó thế..thì nó ko fải thế

có những ng N nghĩ là như thế..họ lại cũng ko phải thế

sống gần 21 năm..rất tự tin về những suy nghĩ và cảm giác của mình

giờ mới bít..mình ko dc thông minh lắm hahaha

thôi kệ, ko care nữa..đầu bé xíu..suy nghĩ nhìu thế ko dc

ai mún làm gì thì làm..mình còn có đống những ng iu quí mình thật sự bên sing,lo gì chứ

nhìu đến mức đi chơi phải xếp lịch đấy, còn nhức đầu hơn cả lúc bid môn học hihi

entry nghe có vẻ than thở nhỉ..nhưng thật ra ko fải đâu

giờ vẫn dzui dzẻ xem " thơ ngây" có a đẹp chai chỉ mún bay dzô cái laptop haha

chuyện đời khó hỉu..mình lại chẳng dc thông minh lắm, thôi cứ nhắm mắt coi như ko có gì vậy..

Saturday, March 15, 2008

chuyện tình cái gối:)

Dù đôi bờ cách trở...
Dù hai cực trái dấu...
Vẫn yêu em đắm say.
Anh gửi tình theo gió...
... lời thì thầm tình yêu.
... hát mãi lời tình yêu.
Anh vẫn đợi chờ...
hy vọng và kiên trì.
Nhưng một phút bốc đồng...
Anh trở nên liều lĩnh...
Tất nhiên phải bị phạt...
Anh biết lỗi rồi mà...
Mình thành đôi em nhé.

Saturday, March 8, 2008

can i?

wat should i do?
i just wana live happily 3 month left in sing, can i?

Friday, March 7, 2008

the truth

today, by chance, i came to 1 blog..
and i got it!THE TRUTH
it must be the end now..right now!
3.20 pm 07/07/03..the last second i cry coz of u

Tuesday, March 4, 2008

ngoảnh lại và rất rất nhớ..




ngày đầu tiên của term mới, đúng là ko còn gì để nói..

tâm trạng tớ bi giờ rất ư là hỗn loạn..

chủ nhật, Vn airline với cái airport của vn làm ăn như sh*t, chẳng mún kể nữa, kể chỉ lại đin lên

đến sing, nhìn chiếc máy bay cất cánh, thật sự chỉ mún đu theo về lại vn

ở sing hơn 2 năm rồi, nói thế chắc mọi ng cười tớ nhỉ..mà nói thật tớ vẫn thế, chẳng bao giờ quen dc cái cảm giác khó chịu ấy

thế là tớ có 1 ngày chủ nhật như thế này đây: nằm 1 chỗ,ôm cái laptop, chẳng ăn cũng chẳng ngủ..nằm thế đến sáng lun

nói thật là tớ suýt khóc đấy, có lẽ vì lần này về wá lâu, có lẽ là lần này tớ đã wá dzui dzẻ và hạnh phúc với gia dình tớ..ba mẹ, lùn, tớ cứ nằm mà ước gì tớ đang nằm ở phòng tớ và mọi ng chỉ cách tớ đúng 1 cái hành lang mà thôi.

và tớ đổi theme laptop, đổi theme phone hình gia đình tớ..làm vậy chỉ làm tớ nhớ thêm, vậy mà tớ vẫn làm..hì

lên trường , vật lộn với đám môn học, chọn môn chọn ngày, chọn prof..chọn đủ thứ, đã nghĩ sẽ bắt đầu 1 term mới với tất cả quyết tâm. vậy mà nhìn cái timetable..ko còn 1 chút cảm xúc gì, 1 tờ giấy ko hơn ko kém

mệt , bùn vì bị cái gọi là " nhớ gia đình và vn" hành hạ..thế mà tớ vẫn cố cười, vì chung quanh tớ..mọi ng cũng đang than vãn y như tớ, cũng đang so down y như thế..mình mà còn bùn nữa chắc chết mất

thế là tớ chạy trốn, tớ chạy đến Jin..bọn tớ ngồi tám đến tận 11h đêm, nói đủ chiện trên trời dưới đất, cười 1 cái..nói xong đau cổ họng , 2 đứa ko còn ra tiếng nữa..nhưng thấy đỡ hơn rất nhìu

cứ tưởng mình sẽ ổn sớm thôi..về nhà, nghe bé Lý nói " ss ơi, term này ko có term break, làm sao mình về vn??huhu" . Là sao nhỉ? jcu ngày càng đin, đin ko đỡ nỗi..

cái tin đó làm mình bùn đến nỗi ngồi vít entry than vãn nhảm nhí này

bi giờ, nằm, lại ôm laptop, lại chẳng ăn và lại ko ngủ dc..

cuộc đời tớ ở sing là thế đấy..gió đêm ở sing vẫn thổi, mưa cứ đua nhau rơi, dòng sông sau nhà tớ vẫn cứ chảy đều đều

và tớ vẫn nằm đây, 1 mình, vẫn cô đơn và vẫn nhớ nhà kinh khủng

cố gắng tất cả chỉ vì hi vọng có 1 ngày, sẽ dc mãi mãi chia tay với mì gói và những lần hụt hơi đuổi theo xe bus mỗi sáng

tớ chỉ ước thế, chỉ là thế thôi...